drtam-y.jpg

GS. BÙI DUY TÂM – nếu có thời gian thì sẽ thấy mệt

BÚT KÝ BÙI DUY TÂM CẢM NGHĨ VỀ BDT

GS. Bùi Duy Tâm – nếu có thời gian thì sẽ thấy mệt

drtam-y.jpg Hôm qua, đi thăm Khoa Y trường Đại học Tân Tạo cùng GS Bùi Duy Tâm, tôi được thấy những tâm huyết và tình yêu thương của người thầy đáng kính này, hơn 80 tuổi, ông rời gia đình, xa con cháu để hàng tháng lặn lội từ Mỹ về Việt Nam từng bước từng bước xây dựng một ngôi trường đào tạo các thế hệ bác sĩ tương lai không chỉ giỏi về chuyên môn và tiếp thu những công nghệ tiên tiến nhất của thế giới, mà điều quan trọng hơn cả đối với thầy là muốn tạo nên những Bác sĩ giàu lòng trắc ẩn và tình yêu thương bệnh nhân, bằng đôi chân khập khiễng vì bị gãy sau lần đi Tây Tạng và chinh phục đỉnh Everest, ông leo lên leo xuống các tầng lầu của trường vì thang máy chưa hoàn thiện, rồi theo chân ông đi hết từ tòa nhà này đến tòa nhà khác, ông đến thư viện chụp hình các em trong giờ đọc sách, ông về kí túc xá đến từng phòng thăm hỏi và chụp hình với các em, ông làm nhạc trưởng cho các em cất cao tiếng hát của sinh viên ngành y, ông vào khu bếp để hỏi han các chị bếp, bác quản lý kí túc và chụp hình với họ, tôi chỉ đi theo thôi mà cũng thấy mệt vì cả ngày dài làm việc của thầy với tiết trời nắng nóng, vậy mà đến hơn 1h chiều ông mới ăn nửa chén cơm để chiều tiếp tục công việc, ông bảo ăn ít để tiếp tục công việc cho nhẹ nhàng, những lúc đau chân quá thấy thầy bước đi thật khó khăn, nhưng đỡ đau là thầy lại đi rất nhanh nhẹn, hỏi thầy có mệt không, thầy bảo “nếu có thời gian thì sẽ thấy mệt” , ông bảo ở Mỹ, ban ngày ông làm công việc bên đó, còn ban đêm, ông làm việc cho trường Tân Tạo, tôi mới vỡ ra tại sao có những lúc là 2,3,4 giờ sáng ở Mỹ, thầy vẫn gọi điện trao đổi với tôi, tôi thắc mắc không biết thầy ngủ lúc nào. Và còn một điều nữa, thầy lặn lội vất vả về Việt Nam, rồi xuống Long An, đi khắp các bệnh viện, gặp gỡ các Bác sĩ, GS, PGS đầu ngành để tìm thầy giỏi, tìm người tài và tìm nơi thực tập cho từng em sinh viên của trường, thầy lo từ việc lớn đến việc nhỏ, dù ở Mỹ, thầy vẫn biết hôm nay sinh viên mình học môn gì, giờ nào, giờ nào trống tiết để thầy mời người về bổ sung vào, vậy nhưng thầy không nhận một đồng lương nào cả vì đối với thầy, có được một ngôi trường tốt như thế, các em có môi trường học tập tốt như thế, thầy được góp sức làm nên nó, làm nên một thế hệ đầy hứa hẹn, như vậy làm sao thầy còn nhận lương được nữa, như vậy là đã khiến thầy vui lắm rồi…

Lê Loan – Biên Tập viên Men Life

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *